Người Con Gái Có Đôi Mắt Kiều Diễm – Đoạn 4

NGƯỜI CON GÁI CÓ ĐÔI MẮT KIỀU DIỄM – 4

H.DE BALZAC

Xem thêm: Người con gái có đôi mắt kiều diễm đoạn 3

Vào bất kỳ giờ nào, con người của tiền bạc cũng đem cân những người đã chết, con người của luật pháp cũng đem cân lương tâm. Bị bắt buộc phải nói luôn mồm không nghỉ, tất cả thay thế ý nghĩ bằng lời nói, tình cảm bằng câu nói và linh hồn trở thành một thanh quản. Họ lợi dụng lẫn nhau và phá hoại đạo đức của nhau. Nhà thương gia lớn, quan tòa hay luật sư đều không sử dụng đến lương tri của họ: Họ không còn cảm giác nữa, họ áp dụng những nguyên tắc sai lầm bị loi cuốn bởi cuộc sống như dòng thác của họ. Họ còn là chồng, là bố, là tình nhân họ trườn mình để nhặt nhạnh, vơ vét những sự vật của cuộc sống và sống trong bất cứ giờ nào, bị thúc đẩy bởi những áp phe của đô thị lớn. Khi họ trở về nhà họ đến tiệm khiêu vũ, đến Nhạc kịch trường, trong những hội hè đình đám. Ở đó họ đến để làm khách hàng để làm quen với những người khác, để làm vệ sĩ. Tất cả đều ăn uống no say bí tỉ, chơi bời thức đêm và khuôn mặt họ trở lên tròn vành vạnh hay bẹp dún hay đỏ bừng lên, họ phí phạm một cách ghê gớm những sức lực của trí tuệ, họ vi phạm đạo đức quá nhiều. Trước những sự phí phạm đó họ không đối lập thú vui, nó quá bạc nhược và chẳng tạo ra một sự tương phản nào cả mà đối lập bằng trụy lạc, sự dâm đãng kín đáo, đáng sợ bởi vì họ có thể nắm trong tay tất cả và tạo ra đạo đức của xã hội. Sự ngu xuẩn thực sự của họ được ẩn náu dưới một khoa học đặc biệt. Họ biết nghề nghiệp của mình, nhưng họ không biết tất cả những gì không phải là nghề nghiệp. Lúc muốn cứu vãn lòng tự ái của họ, họ đặt tất cả thành vấn đề, chỉ trích lung tung. Họ làm ra vẻ hoài nghi và họ là những kẻ ngu xuẩn trên thực tế, họ làm cho trí tuệ của mình chìm trong những cuộc tranh luận không bao giờ chấm dứt. Hầu như tất cả đều chấp nhận những thành kiến xã hội, văn chương hay chính trị một cách thoải mái, để khỏi phải có được một quan niệm, cũng như họ nhờ luật pháp hay toàn án thương mại để che chở cho lương tâm của mình. Ra đi từ lúc sáng sớm để thành những con người đáng chú ý, nhưng họ chỉ là những con người tầm thường và bò trên đỉnh cao của thế giới. Do đó khuôn mặt của họ tái nhợt mang những màu sắc giả trá, những con mắt chết thâm quầng, những cái mồm nói liến thoắng và dâm dật mà người quan sát sẽ nhận ra được những triệu chứng của sự suy thoái tư tưởng và vòng quay của nó trong một rạp xiếc đã giết những năng khiếu tạo sinh của khối óc, sự thiên phú để tổng quát hóa, khái quát hóa và qui nạp. Họ co rúm hầu hết trước cái lò khổng lồ của những áp phe. Do đó không bao giờ một người để cho mình bị nghiền nát hay mắc vào những bánh xe của những chiếc máy khổng lồ ấy, lại có thể trở thành lớn lao được. Nếu nó là thầy thuốc hay nó có làm thuốc chút đỉnh hay nó là một trường hợp đặc biệt, một gã Bi-sa chết yểu. Dù nó là một thương gia lớn thì nó cũng là một cái gì đó, nó gần giống như. Rô-bét Xpi-e-rơ là gì? Đăng-tông là một thẳng lười chỉ biết há miệng chờ sung. Nhưng mặt khác, ai đã từng thèm muốn khuôn mặt của Đăng-tông và Rô-bét Xpi-e-rơ, mặc dầu khuôn mặt ấy tuyệt đẹp? Những kẻ áp phe tuyệt vời ấy thu hút tiền bạc về chúng, tích lũy tiền bạc để cấu kết với những gia đình quý tốc, nếu tham vọng của người thợ là tham vọng của người tiểu tư sản thì ở đây những dục vọng ấy vẫn còn. Ở Pa-ri sự phù hoa đã thâu tóm tất cả những thú đam mê, điển hình của tầng lớp này sẽ, hoặc là nhà tư sản đầy tham vọng, anh ta, sau khi sống một cuộc đời đầy âu lo và bận bịu liên miên, chui vào hội đồng chính phủ như một con kiến chui qua lỗ, hoặc một biên tập viên của tờ nhật báo đầy những mưu đồ tính toán được hoàng đế phong làm nguyên lão nghị viện của nước Pháp có lẽ để trả thù về sự quí phái của anh ta, hoặc một viên trưởng khế trở thành thị trưởng của mình: Bị công việc cuốn hút từ tứ phía. Và nếu họ đi đến đích của mình thì họ cũng đi đến bằng con đường tử lộ. Ở Pháp, thường làm lễ đăng quang mái tóc giả. Na-pô-lê-ông, Lu-I XIV, các đại hoàng đế bao giờ cũng chỉ muốn có những người trai trẻ để dẫn dắt những ý đồ của họ.

Ở bên trên cái khu vực này của xã hội là tầng lớp nghệ sĩ. Nhưng ở đây cũng vẫn thấy những khuôn mặt có dấu ấn của sự độc đáo, cũng nhọc nhằn một cách quí phái nhưng vẫn là nhọc nhằn, mệt mỏi, nhăn nheo. Do nhu cầu phải sản xuất họ kiệt sức, họ bị những sở thích đắt tiền lấn át, họ bị mệt mỏi vì lòng tham muốn, họ thèm khát thú vui. Những người nghệ sĩ của Pa-ri bao gườ cũng muốn chuộc lại những thiếu sót do lười biếng bằng những việc làm quá độ và tìm cách để thỏa hiệp con người với vinh quang, đồng tiền với nghệ thuật một cách vô ích. Khi mới bắt đầu, người nghệ sĩ không ngừng thở hổn hển dưới bàn tay của kẻ cho vay lãi. Những nhu cầu đẻ ra nợ nần và nợ nần buộc họ phải thức trắng đêm. Sau giờ làm việc là thú vui khoái lạc. Người đóng hài kịch đóng cho đến nửa đêm, buổi sáng anh ta học vở, buổi trưa anh ta ôn lại, nhà điêu khắc rạp mình dưới bức tượng, nhà viết báo làm một tư tưởng biết đi giống như người lính ra chiến trận. Người họa sĩ đang phát triển tài năng bận tíu tít vì công việc. Người họa sĩ không có công việc, gặm ruột gan mình nếu anh ta tự cảm thấy mình là con người tài năng. Sự cạnh tranh, sự ganh đua, sự nói xấu lẫn nhau giết chết những tài năng ấy. Một số người tuyệt vọng đã lăn mình vào trong những vực thẳm của sự sa đọa, một số người khác chết yểu và không được ai biết đến, tương lai tàn tạ quá sớm. Ít những bộ mặt vẫn giữ nguyên vẻ đẹp và cao cả lúc nguyên sơ. Tuy nhiên, vẻ đẹp rực rỡ của những cái đầu của họ vẫn chưa có thể hiểu được. Một khuôn mặt nghệ sĩ bao giờ cũng quá mức bình thường, bao giờ nó cũng ở trên hay ở dưới những đường nét đã qui ước với nhau để cho những kẻ ngu ngốc gọi là lý tưởng đẹp. Sức mạnh nào đã tiêu diệt nó? Dục vọng. Mọi dục vọng ở Pa-ri đều được giải thích bằng hai từ: Vàng và khoái lạc.

Xem tiếp: Người con gái có đôi mắt kiều diễm 5

 

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Wordpress Googlebuzz Myspace Gmail Newsvine Favorites More
You can leave a response, or trackback from your own site.

This post was written by:

Leave a Reply