Người con gái có đôi mắt kiều diễm – Đoạn 5

Người con gái có đôi mắt kiều diễm – Đoạn 5

xem người con gái có đôi mắt kiều diễm đoạn 4

Bây giờ các anh không thở ư?

Không cảm thấy không khí và không gian trong lành ư?

Ở đây không có công việc, không có sự nhọc nhằn. Đường xoắn ốc ngoằn ngoèo của vàng đã lên đến những đỉnh cao. Từ bên trong những cửa sổ của cái hầm thông xuống những khe rãnh của nó, từ bên trong những cửa hiệu, ở đấy những đứa trẻ con hoang ốm yếu chặn nó lại, ở bên trong những quầy hàng mà những phòng thí nghiệm lớn vàng dưới hình thức của hồi môn hay tài sản thừa kế, đươc bàn tay của những cô gái trẻ hay những bàn tay xương xẩu của ông già dẫn dắt, tung tóe lên về phía tầng lớp quý tộc, ở đấy nó sẽ ánh lại, trải ra lênh láng. Nhưng trước khi rời bỏ bốn khu đất trên đó tài sản giàu có nhất của Pa-ri được dựa vào thì ta có nên từ những nguyên nhân đạo đức rút ra những nguyên nhân thể chất và cho nhận xét về một bệnh dịch hạch là nguyên nhân phụ thường xuyên tác động lên những khuôn mặt của người gác cổng, của ông chủ cửa hiệu, của người thợ, báo hiệu một ảnh hưởng độc hại mà sự hư hỏng chẳng kém sự hư hại của những người cai trị Pa-ri hoặc là để cho nó tồn tại lại? Nếu không khí của các ngôi nhà trong đó phần lớn những nhà tư sản cư trú bị ô nhiễm, nếu bầu không khí của các đường phố khạc ra những thứ dơ bẩn độc hại đối với những cửa hiệu ở phía sau, nơi đó không khí hiếm đi, thì hãy biết rằng ngoài sự dơ dáy đó bốn chục ngàn ngôi nhà của thành phố lớn này dẫm chân vào những cái bẩn thỉu mà chính quyền chưa muốn nghiêm chỉnh bọc lấy bằng những bức tường bê tông có khả năng ngăn chặn bùn dơ dáy nhất chảy vào qua lòng đất, đầu độc các tiếng nói và tiếp tục để Luy-cờ Lét-sờ giữ được cái tên danh tiếng của mình ở trong lòng đất. Một nửa của Pa-ri ngủ trong những mùi thối tha của các sân, các đường phố và cống rãnh, nhưng chúng ta hãy đến gần phòng khách lớn thoáng khí và sơn son thiếp vàng, những khách sạn có vườn, tầng lớp giàu sang lười biếng sung sướng có tiền cho vay lấy lãi. Khuôn mặt héo quắt và nham nhở vì sự phù hoa. Ở đấy chẳng có gì thực cả. Đi tìm thú vui phải chăng là đi tìm lỗi sầu muộn? Những con người của thế giới này đã sớm làm cho bản chất của họ mệt lử. Họ chỉ bận bịu sản xuất ra niềm vui, họ đã nhanh chóng sử dụng quá mức các giác quan của mình như những người thợ đã sử dụng quá mức rượu mạnh. Khoái lạc như một vài chất thuốc khác: Muốn thường xuyên có được một hiệu quả như vậy thì ta phải tăng gấp đôi liều lượng và cái chết hay sự ngu độn được chứa đựng trong liều lượng cuối cùng.

Tất cả những giai cấp hạ đẳng đều ẩn nấp trước bọn nhà giàu và rình rập những thị hiếu của bọn này để tạo ra những thói xấu và để bóc lột chúng. Làm thế nào để chống lại những sự cám dỗ khôn khéo đầy rẫy trong xứ xở này? Do đó Pa-ri có những chỗ vui chơi đối với những kẻ mà cờ bạc nhâu nhẹt, đĩ điếm là một liều thuốc phiện. Do đó các bạn thấy rằng những con người ấy đã sớm có những thị hiếu chứ không phải là những dục vọng, những ý định ngông cuồng và lãng mạn, và những mối tình say đắm. Ở đấy sự bất lực đã ngự trị. Ở đấy không còn có ý nghĩ, chúng giống như những sự vờ vĩnh trong khuê phòng, những “trò khỉ” của phụ nữ. Có những kẻ trẻ người non dạ bốn mươi tuổi, những bác sĩ già sáu mươi tuổi. Những người giàu có gặp ở Pa-ri trí tuệ đã làm khoa học được nghiên cứu sẵn, những ý kiến đã công thức hóa làm cho họ không cần phải có trí tuệ, khoa học hay ý tưởng. Trong thế giới ấy sự phi lý chẳng kém gì sự sự yếu đuối và phóng đãng. Trong đó, người ta hà tiện thời gian vì đã mất đi nhiều. Các bạn đừng hòng tìm thấy ở trong đó những tình cảm nhiều hơn ý tưởng, những sự ôm ấp che đậy một sự lãnh đạm sâu sắc và sự lễ phép bao phủ một sự khinh bỉ thường xuyên. Trong đó người ta không bao giờ yêu kẻ khác, những lời nói ý vị nhạt nhẽo, không có chiều sâu, nhiều sự hớ hênh không kín đáo, những chuyện ngồi lê mách lẻo: Đó là chiều sâu ngôn ngữ của họ. Nhưng những kẻ khốn khổ “sung sướng” ấy cho là họ không giống nhau trong lời nói và thực hành câu châm ngôn theo kiểu La-rốt-xô-phu-cô. Dường như không có một môi trường mà thế kỷ thứ mười tám tìm thấy giữa cái tràn đầy và cái trống rỗng tuyệt đối nếu một vài người lành mạnh nói một câu bông đùa tế nhị và nhẹ nhàng thì người ta không hiểu. Chẳng mấy chốc mệt mỏi vì ban phát mà chẳng nhận được gì, họ ở lại trong nhà và để cho những kẻ ngốc nghếch ngự trị trên mảnh đất của chúng. Cuộc sống vô vị này sự chờ đợi thường xuyên về một thú vui mà chẳng bao giờ đến nỗi sầu muộn thường xuyên, sự phù phiếm của tâm hồn và trí não, sự mỏi mệt sau một hội đại yến của Pa-ri đã tái hiện trên những đường nét và tạo nên những khuôn mặt bằng các tông những nét nhăn sớm hiện ra cái vẻ mặt của những kẻ giàu có ở đấy, sự bất lực nhăn nhó, ở đấy phản xạ vàng và ở đấy sự nghèo khó đã tìm đường chạy trốn.

xem người con gái có đôi mắt kiều diễm đoạn 6

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Wordpress Googlebuzz Myspace Gmail Newsvine Favorites More
You can leave a response, or trackback from your own site.

This post was written by:

Leave a Reply